19.png07.png05.png16.png17.png09.png10.png12.png06.png08.png11.png04.png02.png01.png15.png18.png14.png13.png03.png

Chốn Hoa Viên - Vườn Trước Sân Sau

Khoảnh đất ghi dấu chân những người thân, những bạn hữu,

 

 

 

>> BƯỚC ĐI VÀO LÒNG MUÔN DÂN - Nhân đọc MỐI TƠ VƯƠNG CỦA HUYỀN TRÂN CÔNG CHÚA (PDF). Tác giả: Nguyễn Hiền-Đức

Với dòng nước mát dịu, trong sạch, thanh khiết, với rất nhiều Tâm huyết, Trí tuệ, Từ tâm, Thầy Như Điển đã rửa sạch mối oan tình nghiệt ngã mà Huyền Trân Công chúa đã phải âm thầm gánh chịu hơn 700 năm qua. Theo chúng tôi, Thầy Như Điển là người đầu tiên và duy nhất tính đến thời điểm này đã làm được việc này một cách nhân văn nhất, đầy đủ nhất, trọn vẹn nhất, sâu sắc nhất và đáng kính phục nhất. Theo chúng tôi, đó là niềm vui, niềm hạnh phúc của tác giả Mối Tơ Vương Của Huyền Trân Công Chúa.

 

>> Phiên gác đêm xuân dài 50 năm lẻ. Tác giả: Nguyễn T. Long

Tưởng niệm nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông từ trần ngày 26/2/2018 tại Sài Gòn, hưởng thọ 86 tuổi. Và cũng để nhớ về ca sĩ Hà Thanh, giọng hát ngọt ngào của xứ Huế. Tôi đăng lại bài viết của một người bạn, anh Ng. Long. Email Jan 2016 (xuân Tân Mão) cho tôi, anh Long viết: (...) Thành phố Brisbane, nơi tôi ở, chỉ có 30 ngàn người Việt (so với Sydney hay Melbourne, mỗi nơi cũng đến 120 ngàn) nên chỉ có một tờ báo tiếng Việt duy nhất, chuyên đăng quảng cáo, nghiã là... cho không ! Để thêm phần hào hứng cho “quý đồng hương ăn Tết”, tờ báo tổ chức kỳ thi viết bài cho số Xuân. Chẳng may cho các văn hữu khác viết bài dự thi, bài của tôi trúng giải nhất, được tặng 1 ngàn đô ! Năm đó Brisbane bị lụt lớn, tôi đóng ½ cho quỹ cứu lụt thành phố, ½ gửi qua Làng Mai cho công tác từ thiện. Xong ! Bài viết đó nói về nhạc của nhạc sĩ Nguyễn văn Đông, tôi nghe ở miền Nam hồi trên dưới 10 tuổi, nó đi vào tiềm thức của mình hồi nào không hay. Sau này lớn lên, đọc, hiểu biết về cận sử cũng như hiện sử nước nhà, dần dần tôi mới thấm được tâm cảnh của các thế hệ cha chú, đàn anh đi trước, sống trong các thời đại đầy biến cố và chiến tranh khói lửa... (xin xem tiếp ở cuối bài viết)

 

>> Nhẫn (PDF). Tác giả: Cao Huy Thuần

Ai cũng chúc hạnh phúc trong ngày đám cưới. Bác không biết hạnh phúc là vì bác cũng không định nghĩa được. Nhưng bác biết chắc chắn, biết tường tận, biết rành rọt cái gì chận đứng hạnh phúc, cái gì mở đường cho hạnh phúc.

 

>> Câu Chuyện Dòng Sông (dưới góc nhìn của Ni trưởng Trí Hải - PDF). Tác giả: Thích Nữ Trí Hải

Dòng sông tượng trưng cho dòng thời gian, dòng đời. Tất cả những triết gia cổ điển và hiện đại đều ví thời gian như dòng nước chảy. Khổng Tử, Héraclite, Henri Bergson đều ví thời gian và tâm thức như dòng nước (stream of consciousness). Cuộc đời con người giống như một dòng sông tuôn chảy không bao giờ đứng lại, đây là tính vô thường của cuộc đời. Vì vô thường cho nên mỗi giai đoạn trong cuộc đời chỉ là giả tạm, không thật: đó là tính vô ngã, cũng như dòng sông không thực có.

 

>> Tản mạn về nguồn gốc của Vũ trụ và Con người (PDF). Tác giả: Thích Chơn Thiện

... Chính tư duy giả định ấy đã sản sinh ra ý niệm về nguồn gốc, về nguyên nhân đầu tiên của thế giới, đã đun đẩy con người đi khảo cứu nguồn gốc như đi tìm dòng họ của một tượng đá. Càng đi càng mộng.

 

>> Thơ Trần Trung Đạo - Tạm Biệt Sông Hằng (PDF)

Quê hương tôi là Việt Nam linh thiêng nhưng cũng là Varanasi huyền bí
Quê hương là tôi là Thu Bồn trong xanh nhưng cũng là sông Hằng mát dịu
Và một ngày tôi sẽ trở lại thăm ....

 

>> Giọt Lệ Thiên Thu. Tác giả: Huỳnh Ngọc Nga

“Sống ở đời cần phải có một tấm lòng và phải cư xử với người bằng sự tử tế.” Lời dặn dò đó của ông đã là một thành ngữ phổ biến khắp mọi nơi trong chúng ta, không ai có thể tìm được sự chỉ trích, phê phán xấu nào trong câu nói nầy cả... Xin mời  thân hữu cùng đọc lại bài viết của tác giả Huỳnh Ngọc Nga, hiện đang sống tại Torino, Italia. Bài viết tuy đã mười mấy năm, nghĩa là đã cũ, nhưng "tấm lòng" ấy thì luôn mới và vẫn còn mới mãi. Một bài viết chân thật, tình cảm. Quá hay, nên đọc.

 

>> Hãy bay với hai cánh vào Hiện đại. Tác giả: Cao Huy Thuần

Tại sao Phật giáo hợp với khoa học? Tại vì Phật giáo không nói điều gì mà không có kiểm chứng. Phật giáo nói : sự vật là vô thường. Hãy nhìn chung quanh với mắt của mình, kinh nghiệm của mình : có cái gì là thường còn đâu? Cái thường còn duy nhất là khoảnh khắc này đây. Vậy thì tìm thiên đường ở đâu nếu không phải nơi chính cái khoảnh khắc này ? Hạnh phúc nằm ngay nơi mỗi khoảnh khắc : đó là bài học hiện đại quý giá nhất mà Phật giáo đem đến cho người Tây phương. Và hãy nhìn thêm nữa ...

 

>> Những Cánh Hoa Rơi  - Tác giả: Thích Như Điển

Ngài A Nan một hôm đã bạch lên với Đức Thế Tôn rằng: “Kính bạch Ngài, con đang nhặt được một cành hoa, khi con ngửi, mùi thơm của nó tỏa khắp, cảm thấy rất dịu dàng, thơm tho. Ngay cả cành và lá của nó cũng thơm nữa. Không những thế! bạch Ngài, cả rễ của nó con ngửi cũng cảm thấy thơm. Không biết có loài hoa nào ngược gió mà có thể bay khắp muôn phương chăng?

 

>> Thiền sư Chân Nguyên với tín ngưỡng Di Đà tại Việt Nam. Tác giả: Phước An

[...] Đúng là như vậy rồi, vì trong tất cả mọi sinh vật đang sống trên mặt đất này, chỉ có con người là sinh vật duy nhất biết rằng mình sẽ chết, nên ngày càng nâng cao ý thức của mình lên. Nếu không nâng cao được ý thức của mình lên thì làm sao con người có thể có được một thế giới văn minh tiến bộ vượt bậc như hiện nay? Và phải chăng vì những sinh vật khác không hề biết rằng mình sẽ chết nên cả đời chỉ biết dành ăn rồi đến lúc lăn đùng ra mà chết đó sao?.

 

>> Duy Tuệ Thị Nghiệp. Tác giả: Tuệ Sỹ

[...] Khó khăn của chúng ta chính là đây. Ngày nay hay ngày xưa, người ta vẫn đòi hỏi rằng chân lý phải được khảo nghiệm bằng hiệu năng thực tế. Do đó, một nền giáo dục hoàn hảo phải chứng tỏ những hiệu năng nó có thể mang lại để thỏa mãn nhu cầu của người học. ...

 

>> Chén Trà Tào Khê - Tác giả: Thích Nguyên Tạng

Trong nhà Thiền ai cũng từng nghe qua câu“Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn, Tào Khê nước chảy vẫn còn trơ trơ". Hay những cụm từ có tính cách kinh điển hóa như "ăn cơm Hương Tích", "uống trà Tào Khê", "ngồi thuyền Bát Nhã", "ngắm trăng Lăng Già".... Ở đây, trà Tào Khê là loại trà như thế nào?

 

>> Khung Trời Cũ. Tác giả: Tuệ Sỹ (thơ)

[...] Cười với nắng một ngày sao chóng thế. Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng! ...

 

>> Thế Gian Hằng Như Mộng - Tác giả: Thích Như Điển

Giả dụ rằng có người nào đó hỏi tôi rằng: Tại sao Thầy đi xuất gia? Thay vì tôi sẽ trả lời theo sự tò mò của họ, thì tôi sẽ hỏi lại họ rằng: Tại sao anh không xuất gia? Khi anh trả lời rõ được câu hỏi ấy, tức anh sẽ hiểu tại sao tôi xuất gia.

 

>> Bùi Giáng và những chuyện chưa kể. Tác giả: Chơn Nguyên

Gửi anh bài thơ dịch. Chưa gặp lại anh, để nghe ý kiến, thế mà anh không còn nữa! Nhưng biết đâu, việc dang dở này là cái cớ để anh thêm lần nữa: “Ngã hữu thốn tâm vô dự ngữ”. Phải không anh Bùi Giáng?!

 

>> Ngồi lại bên cầu. Tác giả: Thi sĩ Hoài Khanh (thơ)

[...] Tôi lẩn trốn vì thấy mình không thể. Mây của trời rồi gió sẽ mang đi ...
 

>> Lục tổ Huệ Năng và hình ảnh thi ca - Tác giả: Thích Phước An

Dường như thế giới càng văn minh tiến bộ bao nhiêu, thì tâm thức của con người hoang mang và lạc lỏng bấy nhiêu, sự hoang mang đó có lẽ cũng giống như sự hoang mang của thần Tú  khi ngũ Tổ bảo phải làm một kệ khác để trình cái sở chứng của mình: ...

 

>> Về Sài Gòn chiều thứ sáu mà không bị kẹt xe, chuyện lạ! - Bác sĩ Văn Công Trâm (phóng sự)

Ghi chép về một trong những chuyến đi từ thiện tại Việt Nam.

Giống như năm ngoái, lúc các đồng nghiệp và hàng xóm Đức bắt đầu chuẩn bị cho Lễ Giáng Sinh là lúc chúng tôi cũng bắt tay chuẩn bị chuyến đi làm công tác từ thiện tại Việt Nam ...

 

 

 >> quay lại Home <<

Joomla templates by a4joomla